Thursday, January 15, 2009

Nails In The Fence (Những vết đinh)

NAILS IN THE FENCE

There was a little boy with a bad temper. His father gave him a bag of nails and told him that every time he lost his temper, to hammer a nail in the back fence. The first day the boy had driven 37 nails into the fence. Then it gradually dwindled down. He discovered it was easier to hold his temper than to drive those nails into the fence.

Finally the day came when the boy didn't lose his temper at all. He told his father about it and the father suggested that the boy now pull out one nail for each day that he was able to hold his temper. The days passed and the young boy was finally able to tell his father that all the nails were gone.

The father took his son by the hand and led him to the fence. He said, "You have done well, my son, but look at the holes in the fence. The fence will never be the same. When you say things in anger, they leave a scar just like this one. You can put a knife in a man and draw it out. It won't matter how many times you say I'm sorry, the wound is still there. A verbal wound is as bad as a physical one.

(Author: Unknown)


NHỮNG VẾT ĐINH

Cậu bé tính tình rất nóng nảy. Lần nọ, cha của cậu đưa cho cậu một hộp đinh và bảo cậu rằng mỗi khi cậu mất bình tĩnh, hãy đóng một cây đinh lên tấm ván.

Ngày đầu tiên, cậu bé đóng cả thảy 37 cây đinh lên tấm ván. Vài tuần sau, khi cậu bé đã biết cách kìm chế cơn giận, số đinh trên tấm ván dần bớt đi. Cậu bé khám phá ra rằng việc chế ngự cảm xúc dễ hơn việc đóng đinh vào tấm ván.

Thế rồi cũng đến ngày cậu bé hãnh diện nói với cha mình rằng cậu không phải đóng đinh lên tấm ván mỗi ngày nữa, chuyện này đồng nghĩa với việc cậu hoàn toàn biết cách kiềm chế cơn giận. Nghe xong, cha của cậu bé đề nghị cậu hãy tháo một cây đinh ra khỏi tấm ván nếu như ngày đó cậu không nổi giận. Ngày tháng trôi qua và cuối cùng cậu bé cũng có thể thông báo với cha của cậu rằng tất cả những cây đinh trên tấm ván đã được gỡ ra.

Người cha cầm tay cậu bé và dẫn cậu đến bên tấm ván. Ông nói: "Con đã làm rất tốt, con trai, nhưng con hãy nhìn những cái lỗ trên tấm ván kia. Tấm ván sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Khi con nói những lời nói không suy nghĩ trong lúc tức giận, con đã để lại một vết thương cho người nghe như những cái lỗ kia. Bất kể con có nói tiếng xin lỗi bao nhiêu lần đi chăng nữa, vết sẹo vẫn còn đó".
(Theo P.T., Thanh Niên Online)

Continue Reading ...

Saturday, January 10, 2009

The house of 1000 mirrors - Ngôi nhà của 1000 chiếc gương.

THE HOUSE OF 1000 MIRRORS

Long ago in a small, far away village, there was place known as the House of 1000 Mirrors. A small, happy little dog learned of this place and decided to visit. When he arrived, he bounced happily up the stairs to the doorway of the house. He looked through the doorway with his ears lifted high and his tail wagging as fast as it could. To his great surprise, he found himself staring at 1000 other happy little dogs with their tails wagging just as fast as his. He smiled a great smile, and was answered with 1000 great smiles just as warm and friendly. As he left the House, he thought to himself, "This is a wonderful place. I will come back and visit it often."

In this same village, another little dog, who was not quite as happy as the first one, decided to visit the house. He slowly climbed the stairs and hung his head low as he looked into the door. When he saw the 1000 unfriendly looking dogs staring back at him, he growled at them and was horrified to see 1000 little dogs growling back at him. As he left, he thought to himself, "That is a horrible place, and I will never go back there again."

All the faces in the world are mirrors. What kind of reflections do you see in the faces of the people you meet? What reflection do others see when they look at you?

(Author: Unknown)


NGÔI NHÀ CỦA 1000 CHIẾC GƯƠNG

Đã lâu lắm rồi, ở một làng nhỏ cách chúng ta rất xa, ở cuối làng có một ngôi nhà rất đặc biệt được người ta biết đến với cái tên: "Ngôi nhà của 1000 chiếc gương". Trong làng có một chú cún nhỏ xinh xắn, vui vẻ và thân thiện, mọi người trong làng ai cũng yêu quý nó. Cún nhỏ đã được nghe kể về ngôi nhà kỳ lạ đó, vốn tính hiếu kỳ nên một ngày đẹp trời nó quyết định đến thăm nơi đó, đến ngôi nhà kỳ lạ, cún tung tăng nhảy trên những bậc thềm rồi tiến về phía cửa. Đứng ở cửa, cún con nhìn xuyên vào phía trong ngôi nhà, hai tai nó vểnh lên còn cái đuôi thì ve vẩy hết sức thân thiện. Ồ! Thật ngạc nhiên, bên trong đó có đến cả ngàn con cún khác cũng có cái vểnh tai cao và ve vẩy cái đuôi một cách vui vẻ, tất cả chúng đang nhìn nó với ánh mắt chào đón. Cún nhỏ cảm thấy rất vui mừng, nó mỉm cười một cách sung sướng, nó đã sủa lên một cách vui vẻ để đáp lại 1000 nụ cười ấm áp và ánh mắt thân thiện mà nó nhận được. Khi rời ngôi nhà kỳ lạ, nó đã nghĩ "Đây là một nơi tuyệt vời. Mình sẽ trở lại thăm nơi này thường xuyên".

Cũng trong ngôi làng nhỏ đó có một con cún khác, trái ngược hẳn với cún nhỏ vui vẻ, dường như chưa bao giờ người ta thấy nó vui vẻ hay tỏ ra thân thiện với mọi người, vào một ngày nó cũng quyết định đến thăm Ngôi nhà của 1000 chiếc gương. Nó trườn một cách cẩn trọng trên cầu thang, chậm chạp bò dần về phía cửa, nó cụp hai cái tai sát xuống đầu và dò xét nhìn vào phía trong ngôi nhà. Thật kinh khủng, có đến hàng ngàn đôi mắt dò xét đang nhìn chằm chằm vào nó, nó gầm gừ đe dọa những ánh mắt đó, ngay lập tức hàng ngàn con cún cũng gầm gừ đáp lại đã làm nó cảm thấy sợ. Vội vàng quay đầu, nó chạy thật nhanh để tránh càng xa ngôi nhà càng tốt. Nó đã nghĩ "Đây là nơi khủng khiếp nhất và mình sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa".

Tất cả những khuôn mặt trên thế giới này đều là những cái gương. Vậy chúng ta muốn nhìn thấy sự phản chiếu nào trên khuôn mặt của những người mà chúng ta gặp?
(Translator: Unknown)

Continue Reading ...

Monday, January 5, 2009

Leaf, Tree and Wind (Lá, cây và gió)

LEAF, TREE AND WIND

“If u need more love from someone… do love that someone more first…”
“Love don’t need to be pretentious. Express it!!

Tree

The reason people call me “Tree” is because I’m good at painting trees. Overtime I started to use a tree on the right hand corner as a trademark for all my watercolors painting. I had dated 5 gals when I was in Pre-U. There’s one gal who I love a lot but never dare to go after. She doesn’t have a pretty face, doesn’t have a good figure, and doesn’t have outstanding charm. She is just a very ordinary gal.

I like her. I really like her. I like her innocence, like her frankness. I like her cuteness, I like her intelligence and her fragility. Reason for not going after her is because I felt somebody so ordinary like her is not a good match for me. I’m also afraid that after we are together all the good feelings will vanish. I’m also afraid other’s gossips will hurt her. I felt that if she’s my gal, she will be mine ultimately & I don’t have to give up everything just for her. The last reason, made her accompanying me for 3 years. She watched me chase after gals, and I have made her heart cries for 3 years.

She wants to be a good actress and I’m a very demanding director. When I kissed my 2nd girlfriend, she bumped into us. She was embarrassed but smiled & say, “Go on!” before running off. The next day, her eyes were swollen like a walnut. I purposely didn’t want to think about what causes her to cry but laugh at her the whole day. When everybody went back home, she was alone crying in the classroom. She didn’t know that I returned from soccer training to get something. I watched her cry for an hour or so.

My 4th girlfriend didn’t like her. There was once when both of them quarreled. I know that based on her character she’s not the type that will start off the quarrel. But I still sided with my girlfriend. I shouted at her and her eyes were filled with shocking sad tears. I didn’t care about her feelings and walked off with my girlfriend.

The next day, she still laughed & joked with me like nothing has ever happened. I know that she’s very hurt but she didn’t know that my heartache is as bad as hers. I was hurt too.

When I broke up with my 5th girlfriend, I asked her out. After going out for a day, I told her that I have something to tell her. She told me that coincidentally, she has something to tell me too. I told her about my break up and she told me about her getting together. I know who’s the guy. He has been going after her for quite a while. A very cute guy, full of energy, is lively and interesting. His pursuit for her has been the talk of the school.

I can’t show her my heartache but could only smile & congratulate her. When I reached home, the heartache is so strong that I can’t stand it. It’s like a heavy weighted stone on my chest. I couldn’t breath. Wanted to shout but can’t. Tears rolled down & I broke down & cry. How many times have I seen her cry for the man that doesn’t acknowledge her presence too?

During graduation, I read a sms in my cp. It was send 10 days ago when I broke down and cry. I haven’t read it since then. It says,

“Leaf departure is because of Wind pursuit.
Or because…
Tree didn’t ask her to stay”

Leaf

During Pre-U days, I like to collect leaves. Why? Because I felt that for a leaf to leave the tree she has been relying on for so long it takes a lot of courage. During the 3 years of Pre-U I was on very close terms with a guy. Not “B-G Relationship” kind but as buddy kind. But when he had his 1st girlfriend, I learnt a feeling I never should have learnt - Jealousy. The sourness in the heart can’t be described by using a lemon. It’s like 100 rotten sour lemon. Sourness to the extreme limit. They were only together for 2 months. When they broke up, I hide my strong sense of happiness. But after a month, he got together with another gal.

I like him & I know he like me. But why won’t he pursue me? Since he loves me why he doesn’t want to make the first move? Whenever he had a new girlfriend, my heart would hurt. Time after time, my heart was hurt. I begin to suspect that this is a one sided love. If he doesn’t like me, why does he treat me so well? It’s beyond what you will normally do for a friend. Liking a person is very heart wrenching. I can know his likes, his habits. But his feelings towards me I can never figure out. You can’t expect me a gal to ask him right?

Despite that, I still want to be by his side. Care for him, accompany him, and love him. Hoping that one fine day, he will come & love me. It’s like waiting for his phone call every night, wanting him to send me sms. I know that no matter how busy he is, he will make time for me. Because of this, I waited for him. The 3 years were the hardest to go through & I really want to give up. Sometimes, I wonder should I continue waiting. The pain and hurt, the dilemma accompanied me for 3 years.

Till the end of my 3rd year, a 2nd year junior begins to go after me. Everyday he pursuit me relentlessly. From outright rejection to a point in time when I felt that I’m willing to let him have a small footing in my heart. He’s like a warm & gentle wind, trying to blow a leaf away from the tree. In the end, I realized that I didn’t want to give this wind a small footing in my heart. I know this wind will bring this badly battered leave far away & better land. Finally I left tree, but the tree only smile & didn’t ask me to stay.

“Leaf departure is because of Wind pursuit.
Or because…
Tree didn’t ask her to stay”

Wind

Because I like a gal called leaf. Because she’s so dependent on tree so I have to be a gust wind. A wind that will blow her away. When I first met her, it was 1 month after I transfer to the new school. I saw a petite person looking at my seniors & me playing soccer. During ECA time, she will always be sitting there. Be it alone or with her friends looking at him. When he talks with gals there’s jealousy in her eyes. When he looked at her, there’s a smile in her eyes. Looking at her became my habit. Just like she likes to look at him.

One day, she didn’t appear. I felt something amissed. I can’t explain the feeling except it’s a kind of uneasiness. The senior was also not there as well. I went to their classroom, hid outside and saw my senior scolding her. Tears were in her eyes while he left. The next day, I saw her at her usual place, looking at him. I walked over and smiled at her. Took out a note & gave to her. She was surprised. She looked at me, smiled & accepts the note. The next day, she appeared & passes me a note and left.

“Leaf’s heart is too heavy and wind couldn’t blow her away. It’s not that leaf heart is too heavy. It because leaf never want to leave tree”

I replied her note with this statement and slowly she started to talk to me & accept my presents & phone calls. I know that the person she loves is not me. But I have this perseverance that one day I will make her like me. Within 4 months, I have declared my love for her no less than 20 times. Every time, she will divert away from the topic. But I never give up. If I decide I want her to be mine, I will definitely use all means to win her over. I can’t remember how many times I have declared my love to her. Although I know she will try to divert but I still bear a small ray of hope. Hoping that she will agree to me my girlfriend. I didn’t hear any reply from her over the phone. I asked,

“What are you doing? How come you didn’t want to reply?”
She said, “I’m nodding my head”.

“Ah?”

I couldn’t believe my ears.

“I’m nodding my head”

She replied loudly. I hang up the phone, quickly changed and took a taxi and rush to her place & press her doorbell.

During the moment when she opens the door, I hugged her tightly.

“Leaf departure is because of Wind pursuit.
Or because…
Tree didn’t ask her to stay”

(Source: http://samuelgoh.net/)


CÂY, LÁ VÀ GIÓ

Lá lìa cành là vì gió cuốn đi... hay là vì cây không giữ lại? Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó, điều đầu tiên... hãy yêu người đó trước đã.

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không ngỏ lời với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi yêu nhau rồi, những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy sẽ tan vỡ. Một phần tôi lo tin đồn về các mối quan hệ tình cảm của tôi sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi. Vì thế tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Cô ấy đã ở bên cạnh tôi suốt 3 năm và luôn nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác. Tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói: "Cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy và cô ấy đã nhìn tôi với ánh mắt thật sự ngỡ ngàng. Khi đó, tôi không buồn quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi muốn chia tay. Còn cô ấy cũng nói cho tôi là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người rất tốt, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì tôi, khi tôi không chịu hiểu cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái tin nhắn được gửi 10 ngày sau đó, nó nói: "Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?".



Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, nhưng không phải bạn trai mà chỉ là bạn bình thường. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có, sự ghen tỵ. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Sau đó 2 tháng họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao lại đau khổ như vậy? Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết ước muốn của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được. Bởi vậy tôi không thể mở lời.

Mặc dù vậy, tôi vẫn muốn được ở bên anh ấy, quan tâm, chăm sóc và yêu anh ấy. Tôi hy vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi. Cũng giống như việc đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm và mong anh ấy gửi tin nhắn cho mình. Tôi biết cho dù bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Do đó tôi đã chờ anh ấy 3 năm. Thật là một quãng thời gian dài và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi. Anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn. Cuối cùng tôi đã rời cành cây và cái cây cũng chỉ cười mà không hề giữ tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô. Còn khi anh nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy rạng rỡ. Từ đó, nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình. Hôm ấy, đội trưởng cũng không tới. Tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười. Tôi liền viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy. Một thoáng ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy, rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu".

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây".

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng, tôi đã công khai tình cảm của mình với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy: "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết?"; Cô ấy nói: "Đầu của em đau lắm"; "Hả?"; "Đầu em đau lắm". Cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng... và từ hôm đó... chúng tôi hẹn hò với nhau.

Vậy lá rời cây là vì gió cuốn đi... hay vì cây đã không giữ lá lại?

(Translated by N.T. )

Continue Reading ...

Saturday, December 20, 2008

The window (Cửa sổ)

THE WINDOW

Two men, both seriously ill, occupied the same hospital room. One man was allowed to sit up in his bed for an hour each afternoon to help drain the fluid from his lungs. His bed was next to the room's only window. The other man had to spend all his timeflat on his back. The men talked for hours on end. They spoke of their wives and families, their homes, their jobs, their involvement in the military service, where they had been on vacation.

Every afternoon when the man in the bed by the window could sit up, he would pass the time by describing to his roommate all the things he could see outside the window. The man in the other bed began to live, for those one-hour periods where his world would be broadened and enlivened by all the activity and color of the world outside. The window overlooked a park with a lovely lake.

Ducks and swans played on the water while children sailed their model boats. Young lovers walked arm in arm amidst flowers of every color of the rainbow. Grand old trees graced the landscape, and a fine view of the city skyline could be seen in the distance. As the man by the window described all this in exquisite detail, the man on the other side of the room would close his eyes and imagine the picturesque scene. One warm afternoon the man by the window described a parade passing by. Although the other man couldn't hear the band-he could see it. In his mind's eye as the gentleman by the window portrayed it with descriptive words.

Days and weeks passed. One morning, the day nurse arrived to bring water for their baths only to find the lifeless body of the man by the window, who had died peacefully in his sleep. She was saddened and called the hospital attendants to take the body away. As soon as it seemed appropriate, the other man asked if he could be moved next to the window.

The nurse was happy to make the switch, and after making sure he was comfortable, She left him alone. Slowly, painfully, he propped himself up on one elbow to take his first look at the world outside. Finally, he would have the joy of seeing it for himself. He strained to slowly turn to look out the window beside the bed. It faced a blank wall. The man asked the nurse what could have compelled his deceased roommate who had described such wonderful things outside this window. The nurse responded that the man was blind and could not even see the wall. She said, "Perhaps he just wanted to encourage you."

Epilogue: There is tremendous happiness in making others happy, despite our own situations. Shared grief is half the sorrow, but happiness when shared, is doubled. If you want to feel rich, just count all the things you have that money can't buy. "Today is a gift, that's why it is called the present."

(The author: unknown)


CỬA SỔ

Hai người đàn ông bị ốm nặng, ở cùng một phòng trong bệnh viện. Một người thì được phép ngồi dậy một giờ mỗi ngày để hút dịch từ phổi ra ngoài. Giường của ông ta gần cái cửa số duy nhất của căn phòng. Còn người đàn ông kia phải nằm cả ngày... Họ thường nói chuyện với nhau, về vợ, con, gia đình, về nhà cửa, công việc...

Cứ mỗi buổi chiều, người đàn ông nằm trên chiếc giường cạnh cửa sổ ngồi dậy và mô tả mọi thứ ông nhìn thấy được bên ngoài cho người bạn cùng phòng nghe.

Đó cũng chính là phút giây mà người đàn ông kia được sống với những hoạt động, màu sắc của thế giới bên ngoài.

Người đàn ông cứ chậm rãi mô tả: Cửa sổ nhìn ra công viên và trước mặt là một cái hồ nhỏ thơ mộng. Đàn thiên nga đang bơi lội trên mặt nước còn lũ trẻ thì cùng nhau chèo thuyền. Các đôi yêu nhau tay trong tay hạnh phúc giữa vườn hoa đua nở trăm sắc...

Khi người đàn ông ngồi gần cửa sổ mô tả chi tiết từng đường nét một, người đàn ông kia nhắm mặt lại và tưởng tượng.

Một buổi chiều ấm áp, người đàn ông nằm cạnh cửa sổ mô tả một cuộc diễu hành đi qua. Mặc dầu người đàn ông kia không nghe thấy tiếng của đội nhạc nhưng những lời mô tả sinh động của người bạn đã khiến ông có thể hình dung mường tượng rõ ràng.

Đột nhiên, trong đầu ông nảy sinh ý nghĩ: “Tại sao ông ta lại được nhìn mọi thứ trong khi mình chưa bao giờ được nhìn thấy cái gì nhỉ? Điều đó thật chả công bằng chút nào”.

Sục sôi với ý nghĩ đó, trước tiên ông cảm thấy hổ thẹn vì thua kém. Nhưng mấy ngày sau vẫn không được nhìn cảnh vật, cảm giác ghen tị của ông biết thành tức tối. Ông bắt đầu ủ ê suy nghĩ đến mất ngủ. Ông nghĩ mình phải được nằm ở giường bên cạnh cửa sổ, và suy nghĩ đó chi phối tâm trí khiến ông trằn trọc không yên.

Một đêm, khi đang nằm nhìn chăm chăm trên trần nhà, ông đột nhiên thấy người phía bên kia giường ho sù sụ. Hình như ông ta bị nghẹn thở vì chất dịch trong phổi.

Trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng, ông nhìn thấy người đàn ông kia đang dò dẫm tìm nút bấm chuông gọi trợ giúp. Thấy vậy nhưng ông cũng không bấm nút chuông bên cạnh giường của mình để gọi y tá đến. Mấy phút sau đó, tiếng ho giảm dần và ngừng hẳn. Cũng không còn nghe thấy tiếng thở nữa, không gian im lặng một cách đáng sợ, sự im lặng của cái chết.

Sáng hôm sau, khi y tá mang nước vào phòng thay rửa cho bệnh nhân, nhìn thấy thi thể bất động của người đàn ông nằm bên cạnh cửa sổ, cô vội vàng gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác ông đi trong im lặng.

Chờ cơ hội thuận lợi, người đàn ông yêu cầu cô chuyển ông tới nằm ở chiếc giường bên cạnh cửa sổ. Cô y tá vui vẻ chấp thuận. Khi bệnh nhân chuyển đến giường mới ổn định, cô để ông nằm một mình.

Chậm rãi, từ từ, ông gắng gượng chống tay lên để nhìn ra ngoài cửa sổ. Ông hân hoan vì sắp được tự nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, mà bấy lâu nay ông chỉ được cảm nhận qua lời mô tả tường thuật.

Ông hướng mắt ra ngoài cửa sổ, và nhìn thấy một bức tường đen kịt sừng sững trước mặt.

(Translated by Ngọc Bích, Indianchild/Dân Trí)

Continue Reading ...

Monday, December 15, 2008

Just 5 More Minutes (5 phút trong cuộc sống)

JUST 5 MORE MINUTES..

While at the park one day, a woman sat down next to a man on a bench near a playground.

"That's my son over there," she said, pointing to a little boy in a red sweater who was gliding down the slide.

"He's a fine looking boy," the man said. "That's my son on the swing in the blue sweater."

Then, looking at his watch, he called to his son. "What do you say we go, Todd?" Todd pleaded, "Just five more minutes, Dad. Please? Just five more minutes." The man nodded and Todd continued to swing to his heart's content. Minutes passed and the father stood and called again to his son. "Time to go now?" Again Todd pleaded, "Five more minutes, Dad. Just five more minutes." The man smiled and said, "O.K."

"My, you certainly are a patient father," the woman responded. The man smiled and then said, "My older son Tommy was killed by a drunk driver last year while he was riding his bike near here. I never spent much time with Tommy and now I'd give anything for just five more minutes with him. I've vowed not to make the same mistake with Todd. He thinks he has five more minutes to swing. The truth is, I get five more minutes to watch him play."

Life is all about making priorities, what are your priorities? Give someone you love 5 more minutes of your time today and send this inspiring story to them.

(Author: Unknown)


5 PHÚT TRONG CUỘC SỐNG

Trong công viên, một người phụ nữ ngồi gần một người đàn ông trên băng ghế gần sân chơi cho trẻ em.

“Đó là con trai tôi”, người phụ nữ vừa nói vừa chỉ tay về phía cậu bé mặc áo len đỏ đang chơi cầu trượt.

“Nó trông rất khoẻ mạnh” người đàn ông đáp lời. “Còn con trai của tôi là đứa mặc áo len màu xanh ấy”.

Nói rồi, ông ta nhìn đồng hồ và nói với theo cậu con trai: “Về thôi, Todd”, cậu bé tên Todd quay nhìn bố nài nỉ: “5 phút nữa thôi mà bố, chỉ 5 phút nữa thôi”. Người đàn ông khẽ gật đầu và cậu bé lại tiếp tục chạy nhảy với vẻ rất sung sướng. 5 phút trôi qua, người cha đứng dậy và nói: “Sao? Bây giờ chúng ta về được chưa con?”. Todd lại nài nỉ một lần nữa: “Bố, 5 phút nữa, chỉ 5 phút nữa thôi!”. Người đàn ông lại mỉm cười và nói: “Được rồi!”.

Người phụ nữ thấy vậy bèn thốt lên: “Ông thật là một người cha kiên nhẫn”. Người đàn ông cười và chậm rãi nói: “Con trai cả Tommy của tôi bị một kẻ lái xe say rượu đụng chết năm ngoái trong khi nó đang chạy xe đạp gần đây. Tôi chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho Tommy và bây giờ tôi có thể đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể ở bên nó dù chỉ 5 phút. Tôi nguyện rằng sẽ không bao giờ lặp lại lỗi lầm đó với Todd. Todd nghĩ nó có 5 phút để chơi đùa. Nhưng sự thật là tôi đã có thêm 5 phút nữa để nhìn nó chơi đùa”.

Cuộc sống là một chuỗi những điều ưu tiên. Và những điều ưu tiên hàng đầu của bạn là gì? Hãy dành cho những người mà bạn yêu quý hơn 5 phút trong quỹ thời gian hằng ngày của bạn và hãy câu chuyện cảm động này đến họ.

(Translator: Unknown)

Continue Reading ...